Đôi Giầy Vẹt Gót

Qua đây được 1 năm thì mẹ mất. Ba đi làm việc chân tay đã cực nhọc, nỗi buồn mất mẹ càng làm gánh nặng trên vai ba thêm cong oằn.

Con đã bước vào tuổi hoa niên Trung học, biết mong muốn để bằng được bạn bè. Cố gắng học thật giỏi để ba vui lòng, nhưng sao vẫn thấy tủi thân và đôi khi thấy xấu hổ khi ba đến trường với chiếc xe cũ kỹ, bộ quần áo phai sờn và đôi giầy vẹt gót.

Cần gì hỏi thì ba cho nhưng chẳng bao giờ ba tự động mua sắm điều gì. Đi làm về ba lại lăn vào bếp nấu nướng cho 2 cha con, đi ăn ngoài là 1 chuyện xa xỉ. Muốn trách ba nhưng thấy tóc ba mỗi ngày mỗi bạc thêm, mắt ba mỗi ngày một sâu thêm, tay ba mỗi ngày một thô nhám hơn, dáng ba mỗi ngày một lụm khụm hơn … thương ba nên con lại thôi.

Ngày con ra trường với hạng danh dự, ba mua đôi giầy mới và mặc bộ đồ đẹp nhất của mình mà ba đã cất trong tủ từ khi mẹ mất. Đại diện học sinh đọc bài diễn văn trước toàn trường, dõi mắt nhưng con chẳng thể tìm được dáng dấp nhỏ bé của ba trong đám đông. Tan buổi lễ, ba đón con với bó hoa thật đẹp và thật to, bó hoa như lộng lẫy và to lớn hơn bên thân hình khô gầy nhỏ bé của ba. Ôm ba vào lòng mà con nghe nhẹ như sương khói.

Ba dẫn con và vài người bạn tới nhà hàng mà con thích nhất, ba ăn rất ít và chỉ ngồi nhìn con cười vui với các bạn. Tối về, ba nói mệt muốn đi ngủ sớm, ba hôn lên trán con và ôm con thật lâu rồi lên giường, con có biết đâu đó là nụ hôn vĩnh biệt ba gửi cho con.

Tang lễ ba xong, thương nhớ ba con lên giường ba nằm để tìm một chút dư hương ba sót lại. Dưới gối ba nằm con tìm thấy chiếc hộp nhỏ. Trong hộp, có mảnh báo cũ nói về chi phí của 4 năm Đại học và cuốn sổ tiết kiệm đã gần đủ với chi phí học. Con vùi đầu vào gối ba mà khóc trong ăn năn và hối hận.

Di Châu k8

[Trở lại trang trước]

 

 

 

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates