Mùa lạnh giá buốt năm nay làm tôi nhớ lại câu chuyện
một em bé gái bán diêm quẹt vào một chiều đông
băng tuyết (“La petite fille aux allumettes” của Andersen)
mà tôi được đọc cách đây gần 60 năm. Tôi không còn nhớ
rõ chi tiết của cốt truyện, chỉ xin ghi lại những sự kiện
chính và viết lại theo cảm nhận của mình.

Hai Cảnh Đời

Mùa đông năm nay thật khắc nghiệt. Gió rét thổi buốt thấu xương. Từ sáng đến chiều tuyết tiếp tục rơi, phủ kín vạn vật bằng một màn trắng xóa, lạnh lùng, vô cảm ... .

Hôm nay là ngày Giáng Sinh. Mọi nhà đang quây quần quanh cây thông với nhiều bóng đèn màu nhấp nháy thật bắt mắt, trong bầu không khí ấm cúng của đêm Giáng Sinh đoàn tụ.

Ngoài đường vắng tanh, không một bóng người lai vãng. Nhưng không … , một em bé gái đang run rẩy đứng giữa trời tuyết, đầu trần chân đất, trong lớp áo tả tơi, tay cầm một hộp diêm quẹt. Cả ngày hôm nay em chưa bán được một hộp diêm nào. Mọi người bận rộn lo chuẩn bị đón Giáng Sinh, không ai để ý đến lời mời mọc cầu khẩn của em. Em cũng không dám về nhà: em sẽ bị cha ghẻ đánh đập tàn nhẫn nếu không nộp đủ tiền.

Tay chân em bị lạnh cóng. Đôi dép cũ nát em mang quá rộng đã bị tuột mất từ lúc nào em không biết. Em vừa kiệt sức, vừa lạnh, vừa đói lả người. Môi em tím ngắt nhưng mắt em bỗng sáng lên khi nhìn qua cửa kiếng của các gia đình đang ăn mừng Giáng Sinh, trên bàn bày đầy những thức ăn thịnh soạn. Ánh mắt thèm thuồng của em thật là tội nghiệp đến não lòng. Đầu óc non nớt của em chợt hiểu ra là những thứ em vừa nhìn thấy chắc hẳn thuộc về một thế giới xa lạ, và em cũng lờ mờ biết được là em không thuộc về thế giới đó.

Một luồng gió buốt thổi qua làm em rùng mình. Em như bị thôi miên bởi ngọn lửa hồng đang bùng cháy trong lò sưởi, với những người giàu có ngồi quanh, ung dung thư giãn. Nhưng em không đến gõ cửa một nhà nào cả để xin trú lạnh.

Bỗng em chợt nghĩ ra điều gì, ngồi xuống vỉa hè rồi quẹt một cây diêm để giúp em quên đi cái lạnh. Và rồi qua ánh sáng loé lên chớp nhoáng em nhìn thấy một bếp than hồng. Em bèn duỗi đôi chân ra để sưởi ấm thì hình ảnh kia vụt biến mất. Cây diêm thứ hai quẹt lên cho em thấy một bàn ăn sang trọng với khói bay nghi ngút. Em nhắm mắt lại để tận hưởng mùi vị thơm ngon, nhưng khi mở mắt ra thì thức ăn đâu không thấy, mà chỉ có bóng đêm lạnh lẽo bao trùm.

Em tiếp tục quẹt hết cây diêm này đến cây diêm khác, hy vọng đem trở lại và kéo dài ảo ảnh và ảo giác vừa qua. Cây diêm cuối cùng cho thấy bà ngoại em hiện ra, nhìn em thật âu yếm, rồi dang rộng hai tay ôm chặt em vào lòng.

Em bé gái đáng thương đã rời khỏi thế gian này, nơi mà em không còn tình thương nồng ấm của người thân, ngay cả lòng thương hại của đồng loại. Em đã ra đi trong đói lạnh đúng lúc mọi người đang tưng bừng chào đón Giáng Sinh. Cõi đời này chỉ mang đến cho em những bất hạnh triền miên trong khi ưu đãi những người khác tốt số hơn em. Xã hội đầy dẫy những bất công này nhiều lúc khiến người ta thấy quá bất nhẫn và thật đau lòng.

Gs. Nguyễn ngọc Hà

[Trở lại trang trước]

 

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates