Slides

Tranh vẽ - Mai Ly k7

TIN MỚI NHẤT
 
 
 

 
 
 Tin Buồn               Tin Vui

GIÁO DỤC GIA ĐÌNH

Nguyễn Hữu Phước

Phủ nhận trách nhiệm.
Tòa soạn và tác giả không chịu trách nhiệm về nội dung những điều khoản của Luật An Sinh và của Hình Luật ghi bên dưới. Trong bài tác giả chỉ bàn nói về những ý đại cương trong chiều hướng thông tin và hướng dẫn thôi. Tùy địa phương, việc giải thích và thi hành những điều luật có thể khác nhau ít nhiều. Nếu phụ huynh nào gặp trường hợp liên quan đến vấn đề an sinh của trẻ em, với sự can thiệp của chánh quyền, xin hãy hỏi ý kiến trực tiếp với các cơ quan liên hệ và nhất là thảo luận trực tiếp nhân viên xã hội và với luật sư của quý vị.

TRÁCH NHIỆM BẢO VỆ AN TOÀN

Giữ an toàn cho trẻ em là trách nhiệm đầu tiên của phụ huynh.

Một tin tức trên báo cách đây hơn vài năm cho biết như sau: Một gia đình ở tiểu bang Oklahoma chỉ gồm có người mẹ tuổi, và một đứa con sơ sanh, 3 tháng. Bà mẹ vừa pha xong bình sữa, và cho con bú. Hai người lạ xâm nhập bất hợp pháp vào nhà. Bà cảm thấy an ninh của mình, và nhất là của đứa con bị đe dọa. Bà gọi số khẩn cấp 911, phúc trình về sự xâm nhập của kẻ lạ, và hỏi: "Tôi có hai khẩu súng bên mình, tôi có thể bắn vào kẻ lạ để bảo vệ an toàn cho con tôi không?" Nhân viên Chín Một Một trả lời: "Tôi không thể nói bà có thể làm như vậy. Nhưng Bà phải làm điều gì mà Bà phải làm để bảo vệ con bà." Súng nổ, một tên xâm nhập bị tử thương. Toán cảnh sát do nhân viên 911 điều động đến nhà Bà sau khi súng đã nổ. Công Tố Viện cho biết là không có đưa bà mẹ ra tòa vì bà bắn để tự vệ. Tên thứ hai đào thoát, nhưng sau đó nộp mình và đã phải đối diện với tòa án với tội danh sát nhân, vì là đồng lõa trong một sự xâm nhập mà kết quả có người chết.

Bảo vệ con mình là một thiên tính của bất cứ người mẹ nào. Những thú vật giống cái cũng có thiên tính đó. Điểm đáng chú ý đầu tiên ở đây là “bà mẹ của đứa bé, phải lấy một quyết định hệ trọng trong vài giây đồng hồ, mà còn nghĩ đến hậu quả hành động của mình trên phương diện luật pháp. Điểm kế là câu trả lời của nhân viên Chín Một Một. Cả hai đều nghĩ đến việc bảo vệ an sinh cho đứa bé.

Theo sự hiểu biết thông thường, thì cha mẹ hay người giám hộ, và bà con thân tộc đều có bổn phận bảo vệ trẻ con trong đại gia đình. Và rộng hơn, xã hội qua các cơ quan công quyền, phải có bổn phận nầy khi một thành phần của gia đình, đại gia đình, hay cộng đồng không thể làm tròn bổn phận.

Chúng ta thường nghe một số truyền thông của người Việt Nam ở Hoa Kỳ thường nhắc đền sự sắp hạng trong xã hội Hoa Kỳ như sau: thứ nhất trẻ con; thứ hai, phái nữ, thứ ba, cây cỏ (có nơi ghi là con chó, còn mệnh danh là “người bạn thân nhất của con người”); và thứ tư là đàn ông.

Ba điểm sau tôi không dán lạm bàn về hạng thứ. Nhưng tôi chắc chắn là việc bảo vệ an sinh cho trẻ em ở Hoa Kỳ là một trong những ưu tiên hang đầu. Trẻ Em được định nghĩa là những em bé từ sơ sanh cho đến hết 18 tuổi.

Trách Nhiệm Của Chánh Quyền Liên Bang (Federal Government)

Hiến Pháp Hoa Kỳ có ghi là trẻ em có những quyền sau đây:

1. Có ý nghĩ căn bản là mình sống trong một gia đình;

2. Có sự an toàn sống trong gia đình; và chính quyền không được đem trẻ ra khỏi gia đình, nếu không có những lý do chính đáng theo luật định;

3. Có sự bảo vệ của gia đình để tránh khỏi những sự lạm dụng, hành hạ, hay bỏ bê;

4. Có quyền sống bình thường, và khỏi mọi sự xen vào đời sống gia đình.

Hiến Pháp Hoa kỳ cũng có ghi là: Cha mẹ ruột hay cha me nuôi có quyền phản kháng tất cả những sự khám xét không hợp lý của nhân viên công lực, kể cả nhân viên bảo vệ trẻ con, cảnh sát, hay điều tra viên của những ngành khác.

Nhân viên công lực chỉ có thể tách rời trẻ em ra khỏi sử kiểm soát của cha mẹ, với đầy đủ những thủ tục tố tụng theo luật “Bảo vệ An Sinh Trẻ Con” quy định.

Nếu vì lý do gì không thể sống với gia đình cha mẹ ruột, thì trẻ em phải được nuôi trong một gia đình mới với tính cách lâu dài, bền vững; cha mẹ mới phải có sự dấn thân toàn điện trong việc an sinh của trẻ em do mình đảm nhận. Phụ huynh mới của trẻ em theo sự chỉ định của toà án, có thể là ông-bà nội hay ông-bà ngoại của trẻ. Phụ huynh mới cũng có thể là bác gái-trai, chú-thiếm, cô-dượng, dì-dượng, và cậu-mợ. Trong trường hợp không có bà con, toà án có thể chỉ định một thân hữu của cha mẹ đứa bé làm giám hộ. Đây chỉ là một sự thay thế tạm cho cha mẹ của trẻ cho đến khi cha mẹ thi hành xong án lệnh tham dự xong khóa huấn luyện về giáo dục an sinh trẻ em.

Trên nguyên tắc, theo luật của Liên Bang, Liên Bang có bổn phận bảo vệ trẻ em, khi cha mẹ hay người giám hộ không làm tròn bổn phận nầy.

Trên thực tế, chính quyền Liên Bang ủy quyền nầy cho Tiểu Bang. Nhiều Tiểu Bang lại ủy quyền cho các Quận, hay Quận Hạt (tiếng Hoa Kỳ có nhiều tên khác nhau tùy Tiểu Bang: County, Parish, Borough v.v.). Có khi Thành Phố lớn cũng nhận được quyền nầy, như Thành Phố New York.

***Xin ghi thêm cho dễ hiểu ở những bài tiếp theo:

Có 4 loại hay cấp bực chính quyền ở Hoa Kỳ:

Liên Bang gồm 50 Tiểu Bang; Tiểu Bang có nhiều Quận Hạt; Quận Hạt có một hoặc nhiều Thành Phố đã được qui chế Thành phố.

Quy chế phân quyền: Lập Pháp, Hành Pháp và Tư Pháp đều có mặt ở cả 4 cấp Chánh Quyền. Do đó địa phương có rất nhiều quyền và nhiều đạo luật do địa phương đưa ra miễn là không đi ngược lại với các luật của chánh quyền bực cao hơn theo thứ tự từ thấp tới cao hay từ Thành Phố > Quận Hạt >Tiểu Bang > Liên Bang.

Cơ Quan thi hành việc Bảo Vệ Trẻ Con, mang một số tên khác nhau, tùy địa phương.

Ở quận hạt Los Angeles (dân số 10 triệu), cơ quan nầy có tên là Bộ Dịch Vụ Trẻ Em và Gia Đình Department of Children & Family Services. Bộ nầy hoàn toàn tách rời với Bộ Dịch Vụ Xã Hội, Department of Public Social Servises, mặc dầu mục tiêu chung vẫn là an sinh cho trẻ em và gia đình.

Ở Orange County, Cơ Quan bảo vệ trẻ em là một phần của Bộ Dịch Vụ Xã Hội - Social Services Agency. Bộ nầy gồn có 4 Phân Bộ (Division). Hai trong 4 Phân Bộ có liên quan đến an sinh trẻ em và gia đình là:

- Phân Bộ Gia Đình Tự Lập: Giúp về tiền trợ cấp và việc làm cho phụ huynh, thẻ mua thực phẩm, giấy Medical, tiền trợ cấp cho trẻ em nuôi tạm (children in foster care) v.v. Phân Bộ nầy lo về an sinh trẻ em trên phương diện đời sống vật chất như tài chánh, thực phẩm, thuốc men vv..

- Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em và Gia Đình - Division, Children & Family Services. Phân Bộ nầy, về phương diện hành chánh và ngân sách, trực thuộc Bộ Dịch vụ Xã Hội. Đây là Phân Bộ chánh đảm trách những công việc liên hệ trực tiếp đến an toàn của trẻ em, bảo vệ cho các trẻ em khi các em bị lạm dụng hay hành hạ (abuse). Những Chuyên Viên về An Toàn Trẻ em hay còn gọi là Nhân Viên Dịch Vụ Trẻ Em (Children Services Worker) hoặc Nhân Viên Xã Hội Trẻ Em (còn gọi tắc là Nhân Viên Xã Hội) là nhân viên đại diện Phân Bộ, làm việc với Cảnh Sát, các cơ quan liên hệ kác, và Tòa Án trong những cuộc định giá hay điều tra liên quan đến hành hạ trẻ em.

Chúng tôi sẽ trình bày nhiều hơn về các dịch vụ và hoạt động của Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em & Gia Đình của Orange County - dân Mỹ gốc Việt ở vùng Little Saigon quen gọi là Quận Cam - trong một bài khác.

LUẬT LỆ VỀ AN TOÀN CHO TRẺ EM

Tin tức trên truyền thông là trong mùa hè vài năm trước*: Một bà mẹ bị cảnh sát bắt giữ vì để hai con của bà, năm, và sáu tuổi, ngồi trên xe trong bãi đậu xe trước một supermarket, không có “người lớn” trên xe. Cảnh sát cũng đặt hai trẻ em nầy trong tình trạng “giám hộ để bảo vệ” (protective custody) và đã chuyển giao hai em cho nhân viên xã hội.

*Chúng tôi dùng những ví dụ cách đây vài năm để tránh sự bối rối cho những phụ huynh gặp chuyện không may.

Hai kiếng xe đã được hạ thấp xuống hơn phân nửa chiều cao, nhưng lúc đó nhiệt độ ngoài trời khoảng 88 độ F, và nhiệt độ trong xe chắc chắn cao hơn.

Trong bản tin ngắn trên có nhiều điều liên quan đến luật An Toàn cho Trẻ Em và về trách nhiệm của phụ huynh.

Việc để hai trẻ em trên xe mà không có sự trông nom của người lớn là vi phạm luật an toàn. Rất nhiều chuyện có thể xảy ra khiến trẻ em không còn ở trong điều kiện an ninh bình thường:
- Dù đã có lời dặn phải ở trong xe, các em có thể mở cửa và xuống chơi đùa trong bãi đậu xe, nơi nhiều xe khác ra vào liên tục.
- Các em có thể bị kẻ lạ bắt cóc.
- Các em cũng có thể tranh chấp về một điều gì đó, và đánh lộn nhau, có thể gây thương tích cho nhau.
- Các em có thể bị thiếu nước vì nhiệt độ cao v.v.

Cảnh sát và nhân viên Bảo Vệ Trẻ Em đã dựa trên một trong những phụ khoản của hai bộ luật:

a) California Welfare & Institutions Code (WIC) hay là Những Điều Luật về An Sinh ở California.

b) Penal Code, tức là Bộ Hình Luật California.

Chỉ có một điều khoản số 300, phụ khoản A đến J của WIC và hai điều khoản 11164 và 11165 của Bộ Hình Luật áp dụng cho vấn đề An Sinh và Bảo Vệ Trẻ Em. Chúng tôi không đi vào chi tiết của hai điều khoản của Bộ Hình Luật vì đây là phạm vi hình luật của cảnh sát.

Sau đây là tóm tắt của điều khoản 300 WIC, điều khoản mà phần hành thuộc về cảnh sát, nhưng cũng thuộc phần hành của Nhân Viên Bảo Vệ Trẻ Em, trong khía cạnh an sinh trẻ em và gia đình:

Phụ khoản 300(a): nói về sự đau đớn nghiêm trọng về thể chất không phải do tai nạn mà là do cha mẹ, hay người giám hộ gây ra, khiến an sinh của trẻ bị đe dọa trầm trọng, ngay cả khi không có thương tích.

Tuy nhiên trong phụ khoản 300(a) nầy có ghi chú là việc đánh vào mông đứa trẻ (spanking) tương đối nhẹ, hợp lý tùy theo lứa tuổi, và không gây thương tích, để áp dụng kỷ luật thì được miễn khỏi phụ khoản 300(a).

Phụ khoản 300(b) nói về sự nguy hiểm có thể xảy ra cho trẻ em khiến trẻ em bị thương tích hay bị bệnh nặng do cha mẹ, người giám hộ, hay người giữ trẻ do cha mẹ chỉ định gây ra, khi những người nầy không trông nom, không lo chu toàn việc bảo vệ trẻ, kể cả việc lo chỗ ở, để tình trạng thiếu thực phẩm, thiếu quần áo, thiếu chăm sóc về y tế v.v. khiến sự an sinh của trẻ em bị đe dọa hay thực sự khiếm khuyết về an sinh.

Phụ khoản 300(c) nói về sự đau đớn và thiệt hại của trẻ, hay những điều có gây ra tổn hại về phương diện tâm lý emotional damage do cha mẹ hay người giám hộ gây ra. Những điều thiệt hại nầy có thể phô bày ra qua các tình trạng như trầm cảm (depression), luôn lo lắng (anxiety), có hành vi vô lý hay quá đáng với các trẻ khác, hoặc hành vi ngược lại là thu rút, không chịu chơi đùa, giao thiệp với trẻ em khác.

Phụ khoản 300(d) nói về sự lạm dụng tình dục, hay nguy cơ cao có thể bị lạm dụng tình dục, cũng y như phụ khoản 11165.1 của Hình Luật. Những lạm dụng nầy do cha mẹ, người giám hộ, hay một người khác trong gia đình gây ra; hoặc là cha mẹ không có những biện pháp ngăn ngừa hay bảo vệ trẻ khi có thể biết được hoàn cảnh nguy hại có thể xảy ra.

Phụ khoản 300(e) nói về việc thiếu bảo vệ trẻ em dưới năm tuổi, vì ở tuổi nầy các em ít biết cách tự bảo vệ cho chính các em. Phụ khỏan nầy xác định trách nhiệm của cha mẹ hay giám hộ nặng hơn, và bao gồm tất cả những chi tiết của các phụ khỏan trên, với nhiều định nghĩa chi tiết hơn trong việc bảo vệ trẻ.

Phụ khoản 300(f) nói về sự phạm luật của cha mẹ vì cha mẹ là người đã gây ra một án mạng của một đứa trẻ qua sự lạm dụng hay không chăm sóc.

Phụ khoản 300(g) nói về những trường hợp trẻ em bị bỏ rơi vì nhiều lý do:
Cha mẹ không đủ tiền nuôi nấng.
Cha mẹ lâm vào tình trạng sức khỏe suy sụp.
Cha mẹ bị án tù giam vì tội nào đó.
Cha mẹ bỏ rơi con vì một lý do khác.

Phụ khoản 300(h) nói về thủ tục quyết định cho đứa trẻ thành con nuôi vĩnh viễn. Những thủ tục nầy sẽ do Bộ An Sinh Trẻ em qua các chuyên viên đặc trách về “con nuôi” theo luật định thi hành. Án lệnh được phán quyết theo đề nghị của Bộ An Sinh khi không có hy vọng nào đưa con em trở về chung sống với cha mẹ ruột.

Phụ khoản 300(i) nói về việc cha mẹ, người nhà, có hành động bạo hành, hung dữ với con trẻ; hoặc không bảo vệ được con em để con em phải chịu hành động bạo hành, hung dữ của người khác trong gia đình, khi cha mẹ biết những điều như vậy có thể xảy ra.

Phụ khoản 300(j) nói về sự bạo hành hay lạm dụng giữa anh chị em theo những điều đã mô tả trong phụ khoản (a), (b), (d), (e), và (i). Hoàn cảnh của mỗi gia đình sẽ được Tòa chú trọng cá biệt.

Nhìn tổng quát những phụ khoản trên, chúng ta thấy rằng trách nhiệm của cha mẹ, hay của người giám hộ hết sức quan trọng, và nặng nề trong việc chu toàn cho trẻ em có một đời sống đầy đủ an sinh về mọi mặt. Cha mẹ phải luôn luôn bảo vệ trẻ em tránh khỏi những sơ hở - vô tình hay cố ý; những hành vi lạm dụng, bạo hành, hay đe dọa từ những người trong gia đình, cho đến những người ngoài.

Nếu việc bảo vệ không được chu toàn, nhân viên chánh quyền sẽ can thiệp vào chuyện gia đình để bảo vệ cho sự an sinh, và an ninh của trẻ em qua các phụ khoản của Luât WIC 300 vừa nói.

RANH GIỚI GIỮA KỶ LUẬT BẰNG ROI VỌT VÀ HÀNH HẠ TRẺ EM

Trong một bài trước chúng tôi có trình bày là nên tránh việc dùng roi vọt trong vấn đề kỷ luật hay dạy dỗ trẻ em ở Hoa Kỳ. Hai lý do: Phương thức roi vọt vần còn ở trong vòng tranh luận của các chuyên gia về tâm lý, giáo dục, y tế, và xã hội của Hoa Kỳ. Thứ hai phương thức nầy được các nhà xã hội và các luật gia coi là một trong những hành vi bạo hành hay lạm dụng thể chất trẻ em (physical abuse). Chúng tôi sẽ trình bày nhiều hơn về những hành vi mà luật pháp đã nêu ra và những cơ quan công quyền nào có nhiệm vụ thi hành luật pháp; và đồng thời hy vọng giúp cho những gia đình phạm luật những hiểu biết thêm vài điều cần thiết để mong rằng phụ huynh tránh tái phạm.

Trong việc nuôi nấng, dạy dỗ, và chăm sóc con em, cha mẹ hay người giám hộ cần tránh một số những sự kiện như sự chểnh mảng, sự thiếu thận trọng, sự khinh suất (child neglect) vì những điều nầy có thể đưa đến những hậu quả tai hại cho con em.

Hôm nay chúng ta tìm hiểu thêm về một số sự kiện mà pháp luật Hoa Kỳ xem là lạm dụng hay hành hạ thân thể trẻ em.

Giáo dục con em là một việc làm cần nhiều thời gian, kiên nhẫn và hiểu biết. Hiểu biết cũng có nhiều phạm vi như: về giáo dục và xã hội của chúng ta, về chính chúng ta, về con em chúng ta theo từng lứa tuổi.

Đa số người dân gốc Á Châu đều xem việc dùng roi vọt để dạy trẻ em phải tuân theo kỷ luật gia đình là chuyện tự nhiên. Ở Hoa Kỳ, hình phạt bằng roi vọt hay các phương cách kỷ luật khác, nếu gây ra thương tích có thể rơi vào những phụ khoản luật liên quan đến hành hạ hay lạm dụng thân thể trẻ em và có thể bị đưa ra tòa.

Xin nhắc lại Phụ khoản 300(a) nói về lạm dụng thể chất (physical abuse): Nếu cha mẹ, hay người giám hộ gây ra sự đau đớn nghiêm trọng về thể chất khiến an sinh của trẻ bị đe dọa trầm trọng, ngay cả khi không có thương tích. Tuy nhiên trong phụ khoản 300(a) nầy có ghi chú là việc đánh vào mông đứa trẻ (spanking) tương đối nhẹ, hợp lý tùy theo lứa tuổi, và không gây thương tích, để áp dụng kỷ luật thì được miễn khỏi phụ khoản nầy.

Phụ khoản 300 (e) chú ý vào trẻ em dưới năm tuổi còn ghi rõ hơn những hành vi coi là hành hạ trầm trọng. “Bất cứ hành vi đơn thuần nào hay nhiều hành động khác nhau, gây ra đau đớn cho trẻ em như: sưng bắp thịt, bầm, có vết thương, có xương bể hay gãy, có ngất xỉu, mà không được chữa trị ngay khiến hậu quả có thể làm biến dạng nơi thương tích, hay bị tàn tật vĩnh viễn, hay tử thương, đều xem là hành hạ trầm trọng”.

Sau đây là một trường hợp của một vụ dùng vật dụng làm “roi”để trừng phạt trẻ:

Em bé gái, người Laos (Lào) 14 tuổi có bạn trai và thường đi đây đó với bạn cô. Cha mẹ phản đối chuyện giao du nầy, có la rầy cô nhiều lần, và chỉ cho phép cô gặp bạn trai tại nhà cha mẹ cô. Cô bé không vâng lời. Trong giờ học, người cha tình cờ bắt gặp cô đi ngoài đường với bạn trai. Ông nổi giận, lấy một khúc ống kim loại (dùng bọc ngoài dây điện) có sẵn trên xe và đánh vào chân, mông, và lưng con ông. Đứa bé chạy vào xóm nhà gần đó kêu cứu. Và có người gọi số khẩn cấp. Cảnh sát và sau đó không lâu, nhân viên Bảo Vệ Trẻ Em (nhân viên xã hội) đến. Cảnh sát bắt giữ người cha và giao cô gái cho nhân viên xã hội “giám hộ để bảo vệ”.

Nhà chức trách xem đây là một vụ trừng phạt kỷ luật vượt quá phạm vi thông thường vì nhiều lý do rõ rệt: 1) Người cha đã đánh em bé trong lúc giận dữ ở nơi công cộng; 2) dùng vật kim loại làm roi; và 3) thương tích quá nhiều trên thân thể của em nầy.

Sau tất cả những thủ tục phải thi hành về phần cảnh sát, cũng như phần việc của nhân viên xã hội, kể cả việc đưa cô gái đi khám bệnh, kết quả sau cùng như sau:

Cảnh sát không đưa người cha ra tòa hình, với điều kiện là người cha phải học một khóa huấn luyện về chế ngự sự nóng giận, một lớp học làm cha mẹ trong việc hướng dẫn con cái, và không được dung hình phạt roi vọt (corporal punishment) với các con của ông ta (ngoài người con gái ra, ông ta còn có một con trai mười hai tuổi, nhưng em nầy chưa bao giờ bị ăn roi) theo lời đề nghị của nhân viên xã hội. Tòa án thiếu nhi giao quyền giám hộ người con gái cho ông bà nội của cô gái trong thời gian sáu tháng, và có thể tái hạn nếu cần, và ra lệnh cho người cha phải học những lớp học vừa kể cũng như không được dung hình phạt roi vọt. Nhân viên xã hội làm tờ trình, đưa cha cô gái ra toà án thiếu nhi với lý do cô gái cần được bảo vệ. Tòa Thiếu Nhi thụ lý. Sau phiên xử tòa ra phán quyết: Nhân viên xã hội phải thi hành tất cả án lệnh do tòa chỉ thị như tìm counselor cho cô gái, tìm lớp học dạy làm cha mẹ cho cha mẹ em bé; lớp huấn luyện về chế ngự tánh nóng giận cho người cha v.v. Cô gái cũng phải tham dự vào lớp huấn luyện làm cha mẹ của cha mẹ của cô trong những buổi học thích hợp liên hệ đến cô để hiểu biết thêm về những gì cần nghe theo người lớn v.v. Nhân viên xã hội sẽ phải làm tờ trình cho tòa trong phiên xử sắp tới về việc thi hành tất cả án lệnh với mục tiêu là đoàn tụ gia đình trong sự an toàn của cô gái.

Vấn đề thi hành kỷ luật gia đình để giáo huấn trẻ em là một vấn đề rất khó khăn cho cha mẹ, nhất là những cha mẹ người Việt mới định cư ở Hoa Kỳ chưa được bao lâu. Hơn nữa, có thể họ chưa bao giờ học qua một lớp “học làm cha mẹ” theo những qui ước chung của xã hội mới, xã hội Hoa Kỳ, xã hội mà cha mẹ đã chọn làm nơi cư ngụ, sống, giáo dục trẻ con, và mong các con mình thành công dân tốt và thành đạt.

Thử hỏi trong chúng ta có bao nhiêu cặp vợ chồng đã qua lớp dự bị hôn nhân, và bao nhiêu gia đình trong đó có cha hay mẹ, hay cả hai người, chịu khó đi nghe thuyết trình hay học hỏi về cách dạy dỗ trẻ em theo từng lứa tuổi. Trong gia đình Việt Nam sống tại Hoa Kỳ, có điều đáng mừng là, các cô chú, các bác, ông bà nội ngoại thường chia sẻ những điều mình biết về sự khác biệt giữa văn hóa và giáo dục giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Nhưng đó là những gia đình có hệ thống thân tộc vây quanh. Còn những gia đình chỉ có cha mẹ và con cái thôi, không có người thân nào ở gần thì sao?

NÊN TRÁNH HÀNH VI CHỂNH MẢNG HAY KHINH SUẤT 

Xin nhắc lại bản tin dùng trong 1 bài vừa qua để dễ dàng hơn trong việc tìm hiểu vấn đề Bảo Vệ Trẻ Em, nhất là trong việc khinh suất (neglect).

Tin tức trên truyền thông trong mùa hè 2011: Một bà mẹ bị cảnh sát bắt giữ vì để hai con của bà, năm và sáu tuổi, ngồi trên xe trong bãi đậu xe trước một supermarket, không có “người lớn” trên xe. Cảnh sát cũng đặt hai trẻ em nầy trong tình trạng “giám hộ để bảo vệ” (protective custody) và đã chuyển giao hai em cho nhân viên xã hội.

Khi nào chúng ta thấy cơ quan truyền thông nói về việc thành lập một tiểu ban, một hội đoàn tư, hay một cơ quan công để “bảo vệ” một vấn đề gì đó thì chắc chắn là đã có những vi phạm khá trầm trọng trong vấn đề đó rồi. Thí dụ Tiểu Ban Bảo Vệ Đạo Đức ở Quốc Hội; Hội Bảo Vệ Luân Lý trong một cộng đồng thiểu số, Cơ Quan Bảo Vệ Trẻ Em của địa hạt v.v.

Một điều có vẻ như trớ trêu trong lịch sử bảo vệ trẻ em của Hoa Kỳ là Hội Bảo Vệ Súc Vật có trước Hội Bảo Vệ Trẻ Em. Vì sao? Có lẽ những nhà làm luật luôn nghĩ rằng trẻ em luôn được sự bảo vệ của cha mẹ và đại gia đình. Hơn nữa ý tưởng tôn trọng tự do cá nhân, tôn trọng cuộc sống riêng tư của gia đình, và của cộng đồng địa phương luôn luôn đứng hàng đầu.

Nhưng khi những sự lạm dụng, hành hạ, “chểnh mảng, coi thường hay khinh suất”(neglect) trong việc chăm sóc trẻ em tăng cao đến mức độ báo động, cơ quan lập pháp liên bang bắt đầu thảo luận và đưa ra những dự luật. Trước khi thành luật, vấn đề bảo vệ trẻ em đã trải qua nhiều thử thách của những bài góp ý kiến qua các phương tiện truyền thông, hội thảo v.v. Vấn đề bảo vệ trẻ em cũng được giới nghiên cứu ở các đại học tham gia với các nghiên cứu chi tiết, và sâu rộng về sức khoẻ trẻ em, về những vấn đề xã hội rộng lớn hơn như nghèo đói, lạm dụng thuốc cấm (drug abuse) và vấn đề an sinh tổng quát của trẻ em (child welfare).

Trong trường hợp đưa ra bên trên về việc hai trẻ em trên xe trong parking lot, một chi tiết quan trọng chưa được ghi lại: Sau khi đến nơi xe đậu, cảnh sát đã đem hai em bé qua xe có máy lạnh, và bắt đầu nói chuyện với hai em. Em lớn cho biết hai em ở trong xe khoảng mười phút. Cảnh sát còn đợi thêm hai mươi phút nữa, người mẹ mới trở lại xe. Thời gian tổng cộng khoảng hai mươi lăm phút đến ba mươi phút là thời gian khá lâu trong sự thiếu thận trọng khi trông nom trẻ em, và do đó cảnh sát cho là hai trẻ ở trong tình trạng thiếu an toàn và có thể gặp nguy hiểm.

Bản tin tức và chi tiết trên chỉ là sự đáp ứng bước đầu gọi là sự đáp ứng khẩn cấp. Sau khi nhận hai đứa trẻ, nhân viên xã hội hay Chuyên Viên Bảo Vệ An Toàn Trẻ Em, sẽ tiếp tục làm những thủ tục cần thiết của một cuộc lượng giá (assessment) để xác định mực độ an toàn của hai đứa trẻ trong khung cảnh gia đình của các em.

Nhiều thành phần sẽ được phỏng vấn: Cha mẹ của trẻ; các bà con khác sống chung trong nhà nếu có; cha mẹ đỡ đầu, nếu có; hoàn cảnh vật chất trong nhà; giáo viên và y tá của hai em trong trường; bác sĩ và y tá gia đình của đứa trẻ v.v. Tiếp theo, nhân viên xã hội sẽ họp với cảnh sát, nhân viên công tố, đại diện cộng đồng v.v. một lần nữa. Thành phần của các cơ quan tham dự tùy theo luệt lệ của county chịu trách nhiệm trực tiếp đến việc lượng giá. Sau đó nhân viên xã hội mới hội ý với cấp trên của mình để xem coi quyết định nào có thể thi hành một cách thích nghi, để vừa bảo vệ được trẻ em, mà vẫn cố giữ được đứa trẻ trong hoàn cảnh gần gũi nhất với gia đình của trẻ.

Chúng ta cần ghi nhớ là mỗi địa phương hay quận hạt (county) có thể có thủ tục khác nhau ít nhiều trong vấn đề lượng giá nầy. Quý vị cha mẹ hay phụ huynh trong hoàn cảnh nầy nên bình tĩnh tham khảo với nhân viên xã hội, với luật sư riêng của gia đình trường hợi vi phạm bị đưa ra tòa. Nếu gia đình không đủ khả năng tài chánh, tòa án sẽ chỉ định luật sư công (chuyên về ngành an sinh trẻ em) để giúp phụ huynh. Phụ huynh nên tham khảo vớc các luật sư nầy biết rõ hơn về những gì cần làm và nên làm để giải quyết ổn thỏa vấn đề trong chiều hướng an sinh cho các con của quý vị.

Trở lại điểm chính: Hai trẻ em trong chuyện nầy đã được giao cho nhân viên xã hội “giám hộ tạm để bảo vệ” vì người mẹ đã khinh suất (neglect) hay chểnh mảng trong việc trông nom hai con của bà, và sự khinh suất nầy có thể có những hậu quả nguy hiểm cho sự an toàn của trẻ.

Sau đây là những điều liên quan đến vấn đề khinh suất mà chúng ta cần lưu ý khi có nhiệm vụ trực tiếp trong việc nuôi dưỡng, trông nom hay giám thị trẻ em.

Khinh suất về dinh dưỡng: Cha mẹ không chu toàn trong việc dinh dưỡng cho con em, nói chung như thiếu ăn, hay ăn không đúng theo tuổi. Những dấu chỉ liên quan đến thiếu dinh dưỡng thể hiện ra qua hành vi của con em trường học như việc trẻ xin ăn, hoặc ăn cắp thực phẩm của bạn cùng lớp, có vẻ mỏi mệt trong giờ học, ít chịu tham gia các hoạt động thể thao, có sức nặng ít hơn chỉ số trung bình của lứa tuổi v.v.

Khinh suất về sức khỏe: Cha mẹ không đưa trẻ em đi khám nghiệm định kỳ với bác sĩ gia đình, nha sĩ, và kết quả là thường bị bệnh phải nghỉ học nhiều ngày, hoặc có nhiều răng hư. Sư khinh suất nầy có hậu quả nguy hiểm hơn trong trường hợp cha mẹ không cho con uống thuốc đúng giờ hay đúng liều lượng. Sự kiện cha mẹ hút thuốc, hoặc lạm dụng thuốc cũng là sự khinh suất về sức khỏe của trẻ con vì có hậu quả gián tiếp (second hand smoking) hoặc trực tiếp khi cha mẹ dùng thuốc cấm (drug), chất thuốc sẽ có ngay trong máu của trẻ sơ sinh khiến có nhiều hậu quả xấu về sức khỏe. Sự khinh suất về sức khỏe có thể có hậu quả tai hại là làm trẻ em chậm phát triển về thể chất và trí tuệ (failure to thrive).

Khinh suất về vệ sinh: Cha mẹ không nhắc trẻ tắm rửa thường xuyên khiến đầu có chí, rận; để tay chân trẻ em dơ, không cắt móng tay; để trẻ em mặc quần áo nhiều ngày không thay khiến có mùi hôi; tay chân trẻ có thẹo vì bị ghẻ lở và ghẻ chưa lành mà không được chăm sóc thuốc men v.v.

Khinh suất trong việc dạy dỗ hay giám thị: Cha mẹ để con trẻ chơi đùa trên chỗ đậu xe (parking lot), hay ngay cả trên mặt đường lộ; để trẻ em ở nhà, hay trên xe không có người lớn trông nom; để trẻ em có những hành vi bạo động với các anh em của mình, hay chính người lớn có những hành vi bạo động lẫn nhau trước mặt trẻ em; để vật dụng bén nhọn, những hóa chất nguy hiểm, những loại thuốc tây hoặc dây điện thiếu bọc an toàn bừa bãi trong nhà v.v. Tất cả những khinh suất nầy đều có thể đưa đến sự mất an toàn và nguy hiểm cho trẻ em.

Tóm lại khinh suất là một vấn đề nên biết và cần tránh trong việc nuôi nấng và giáo dục con em. Con em càng nhỏ tuổi, hậu quả của khinh suất do cha mẹ gây ra đưa tới nguy hiểm càng nặng hơn vì trẻ em càng nhỏ càng thiếu hiểu biết về những nguy hiểm hay an toàn chung quanh mình. Tránh được những khinh suất, việc giáo dục và nuôi nấng sẽ tốt hơn cho cả con cái lẫn cha mẹ. Hơn thế nữa, cha mẹ hay phụ huynh sẽ tránh được những thủ tục phiền toái do việc can thiệp của chính quyền.

Ngoài những khinh suất, một số cha mẹ hay người lớn còn có thể có những hành vi bạo hành, hay lạm dụng trẻ con (child abuse) dưới những hình thức sau đây mà các phụ khoản của đạo luật California WIC 300 (A-J) có nói đến: Lạm dụng thể chất (physical abuse); lạm dụng tình cảm (emotional abuse); lạm dụng tình dục (sexual abuse). Tùy trường hợp chúng tôi sẽ viết về những loại lạm dụng vừa nói để chúng ta cùng tìm hiểu và tránh khỏi vi phạm, và mong rằng việc giáo dục con em có kết quả tốt.

Quận Cam Có Thông Tin Gì Về Vấn Đề Lạm Dụng, Hành Hạ Trẻ Em?

Xin nhắc lại: Trẻ em là những người dưới mười tám tuổi. Để tóm tắt về vấn đề child abuse - lạm dụng, hành hạ trẻ em – chúng ta có thể dùng nội dung của những thông tin sau đây, từ web site của Cơ Quan Xã Hội của chính quyền Quận Cam.

Ở Orange County, Cơ Quan bảo vệ trẻ em là một phần của Bộ Dịch Vụ Xã Hội - Social Services Agency, và có tên là - Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em và Gia Đình - Division, Children & Family Services. Đây là Phân Bộ chánh đảm trách những công việc liên hệ trực tiếp đến an toàn của trẻ em, bảo vệ cho các trẻ em khi các em bị lạm dụng hay hành hạ (abuse). Những Chuyên Viên về An Toàn Trẻ em hay còn gọi là Nhân Viên Dịch Vụ Trẻ Em (Children Services Worker) hoặc Nhân Viên Xã Hội Trẻ Em (còn gọi tắc là Nhân Viên Xã Hội) là nhân viên đại diện Phân Bộ, làm việc với Cảnh Sát, các cơ quan liên hệ kác, và Tòa Án trong những cuộc định giá hay điều tra liên quan đến hành hạ trẻ em. Mục tiêu chính của Phân Bộ là hợp tác với các cơ quan liên hệ để giúp những gia đình gặp khó khăn với các con em nhưng không biết hành xử trong việc bào vệ an toàn, tìm những giải pháp quân bình hóa đời sống gia đình. Sự hợp tác và những hướng dẫn cần thiết tạo nên môi trường tốt cho con em phát tiển trong an toàn, và giúp phụ huynh tránh mọi hành vi có tính cách hành hạ hay lạm dụng con em.

Sau đây là những số điện thoại cần thiết khi quý vị muốn biết them về các vấn đề như báo cáo về child abuse (lạm dụng trẻ em), về adopion - nhận con nuôi, về foster care - gia đình nuôi con tạm, và volunteer - việc tình nguyện giúp đỡ.

Child Abuse Registry (Reporting Hotline) 714-940-1000 or 1-800-207-4464
Adoption Information 1-888-871-KIDS (1-888-871-5437)
Foster Care Information 1-888-871-KIDS (1-888-871-5437)
Volunteer Information 714-245-6053

Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em và Gia Đình cho chúng ta biết các thông tin sau đây:

Định nghĩa theo luật về child abuse:

1) Tạo vết thương trong cơ thể không phải là tai nạn mà do một người khác gây ra. Dấu chỉ: vết bầm, dấu phỏng, vết thương hay vết cắt, chỗ sưng không phải do tai nạn; dấu (đánh) dây nịt, dấu tay , dấu cắn, dấu nhéo; những thương tích đặc biệt của từng lứa tuổi; những vết thương giống nhau và đã xảy ra nhiều lần; không có cách giải thích, hoặc giải thích ngược nhau (của cha mẹ) về vết thương; trẻ lúc nào cũng thụ động và sợ sệt; trẻ thú nhận là bị hành hạ; cha mẹ tìm cách che dấu vết thương.

2) Lạm dụng về tình dục kể cả tấn công tình dục hay khai thác tình dục của trẻ em. Dấu chỉ: Lời báo cáo của trẻ em về những hoạt động tình dục; những chi tiết mà trẻ biết, hay hình ảnh về tình dục mà trẻ em dùng, không tương ứng với tuổi tác, nhứt là những em nhỏ tuổi; quần áo trẻ em bị rách, có dấu đen hoặc máu trong quần lót; trẻ em là nạn nhân của tất cả các hình thức khác về lạm dụng tình dục.

3) Cố ý phạt trẻ một cách tàn nhẫn, hay phạt không có lý do. Dấu chỉ: vết thương, lời khai, báo cáo của người khác, hay của trẻ em.

4) Dùng roi vọt một cách vô nhân đạo, và gây ra thương tích. Dấu chỉ: xem ở phần 1), vết thương.

5) Khinh suất, dù là tổng quát hay là quá trầm trọng. Dấu chỉ: trẻ không được săn sóc về y tế và răng; trẻ luôn buồn ngủ hay đói; mình và quần áo trẻ dơ bẩn, hay không đúng theo thời tiết; thiếu săn sóc và trông nom; điều kiện trong nhà không an toàn và kém vệ sinh.

Có nên báo cáo các trường hợp về child abuse?

Quận Cam cho biết nếu quý vị muốn báo cáo về child abuse, thì hãy gọi số của Child Abuse Registry bất cứ giờ hay ngày nào trong tuần, quanh năm: 1-714-940-1000 hay 1-800-207-4464

Quý vị có thể gọi mà không cần cho tên, khi báo cáo về child abuse, trừ trường hợp quý vị là những “nhân viên được xếp loại là bắt buộc phải báo cáo” – “mandated reporters” theo luật định. Đa số những mandated reporters là những người mà nghề nghiệp của họ liên quan đến việc dạy dỗ, hay chăm sóc con em của người khác. Nếu họ biết về một trường hợp child abuse, họ có bổn phận báo cáo cho Cơ Quan Bảo Vệ Trẻ Con và Cảnh Sát với tất cả chi tiết mà họ biết. Họ cũng phải cho đầy đủ danh tánh, nghề nghiệp, và chức vụ. Họ vi phạm hình luật nếu biết mà không báo cáo.
Theo Quận Cam thì báo cáo về child abuse có nhiều phúc lộc tốt:

Quý vị có thể cứu cuộc đời của một trẻ em; có thể ngăn ngừa những lạm dụng hay khinh suất trong tương lai; có thể giúp cho gia đình của trẻ nhận được những dịch vụ xã hội cần thiết cho gia đình của trẻ; quý vị góp một phần quan trọng trong việc bảo vệ và ngăn ngừa những sự lạm dụng trẻ em.

Ngoài ra Cơ Quan Orangewood Children’s Foundation, (một Cơ Quan Bất Vụ Lợi và là Cơ Quan chính hợp tác với Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em và Gia Đình trong việc giúp đỡ các các con em và gia đình khi các con em bị tạm giữ ngoài gia đình) cho chúng ta biết một số các thống kê sau:

- Trong niên khóa 2013-2014 đã có 44 ngàn báo cáo về những trường hợp nghi ngờ về trẻ em bị lạm dụng/hành hạ, khinh suất, hay bị bỏ rơi. Các em nầy có tuổi từ mới sơ sanh, cho đền các em vị thành niên (teens). Các em nầy thuộc mọi nhóm chủng tộc sống ở Quận Cam.

- Những trường hợp abuse xảy ra trong mọi vùng của County: North=30%, South=21%, West=17%, Central=29%, Ngoài County/Unknown=4%.

- Orangewood Children’s Home nhận khoảng 10% của những trường hợp trầm trọng nhất.

* Khoảng 2,900 em trở thành “con của Tòa Án” vì cha mẹ bị tạm mất quyền giám hộ một thời gian doán lệnh.
* Khoảng 200-25 trẻ em thuộc nhóm “teens” được ra sống độc lập nhờ đủ 18 tuổi.

Tóm lại vấn đề bảo vệ và giáo dục trẻ em là trách nhiệm của gia đình và cộng đồng.

Khi cha mẹ không chu toàn trách nhiệm, có những hành động khinh suất hay lạm dụng trẻ em, chính quyền sẽ can thiệp. Mục tiêu của sự can thiệp nhằm vào việc bảo vệ trẻ em, và giúp cho cha mẹ cải tiến việc chăm sóc và giáo dục trẻ em. Đa số các trường hợp can thiệp, với sự hợp tác của cha mẹ và cơ quan xã hội, vấn đề được giải quyết giữa nhân viện xã hội và cha mẹ trong chiều hướng thuận lợi cho cha mẹ, và kết quả là cha mẹ tìm thêm được những dịch vụ xã hội khác, có thể giúp cho gia đình họ, mà trước đây họ không biết đến.

Chỉ những trường hợp trầm trọng, nhân viên xã hội mới xin sự can thiệp của tòa án.

Trong trường hợp phải đem trẻ em ra khỏi nhà theo lệnh tòa, thì ông bà nội, ngoại, các bà con thân thuộc khác của cha mẹ sẽ có ưu tiên giữa tạm trẻ em thay cho cha mẹ trẻ, chờ ngày tòa giao hoàn trẻ về nhà. Trường hợp cha mẹ hoàn toàn không một thân nhân nào có thể giúp đỡ, thì trẻ em mới phải tạm trú và được chăm sóc trong nhà của một “cha mẹ nuôi tạm” (foster parents), chờ ngày trở lại nhà cha mẹ ruột. Dù con trẻ ở nhà bà con hay nhà nuôi tạm, cha mẹ ruột cũng nên thăm viếng trẻ thường xuyên cho đến ngày đoàn tụ.


TÒA ÁN THIẾU NHI: NHỮNG ĐIỀU CHA MẸ CẦN BIẾT

Quận Hạt Cam có ghi sơ về Tòa Án Thiếu Nhi trong Dependency Court Website
http://www.occourts.org/directory/juvenile/dependency.html (web 1).
https://www.youtube.com/watch?v=JG4tkkwrkNU&feature=youtu.be

Phần đầu của web 1, tóm lược về những hành động và thủ tục của Tòa Án Thiếu Nhi (Dependency Court) liên hệ trực tiếp đến trẻ em được xem là bị cha mẹ hay phụ huynh hành hạ, hay khinh suất trong việc chăm sóc. Thẩm quyền của Tòa Án về các thủ tục đã được ghi rõ trong bộ luật WIC - Welfare and Institutions Code - Section 300. Trong lúc đó các thiếu niên phạm pháp lại thuộc thẩm quyền của Tòa Án Thiếu Niên Phạm Pháp (Delinquency Court). Cả hai Tòa Án nầy đều do Tòa Thượng Thẩm (Superior Court) quản trị. Nói khác đi những thủ tục của Tòa Án Thiếu Nhi nhắm vào sự bảo đảm cho sự an toàn của con em. Khi Tòa Án tuyên bố chấp nhận thẩm quyền, Tòa sẽ xét xử tiếp là trẻ em có thể ở nhà hay bị đem ra khỏi nhà vì cha mẹ bị xử mất quyền giám hộ. Sở Xã Hội sẽ giao con em cho người được Tòa cho quyền giám hộ tạm.

Nhiều dịch vụ xã hội, y tế, tài chánh được cứu xét để giúp cho con em trong khi cư trú tại nhà của người giám hộ tạm. Sở xã hội cũng lượng giá để giúp đở những dịch vụ cần thiết giúp cha mẹ bổ túc những khiếm khuyết đã đưa đến sự can thiệp của Sở Xã Hội, Cảnh Sát, và Tòa Án.

Trong web số 1 chúng ta có thể tìm ra 3 tài liệu quan trọng:
A. Thủ tục của Tòa Án Thiến Nhi - Juvenile Dependency Process. Tài liệu nầy bằng Anh ngữ.
B. Những điều cha mẹ cần biết về Tòa Án Thiếu Nhi - Information for Parets, Dependency Juvenile (Courts).
C. Tòa Án Thiếu Nhi Hoạt Động Ra Sao – Dependency Court, How I Works.

Tài liệu B và C có bản bằng Việt ngữ, ngoài bản Anh ngữ.

Ngoài ra, Ở quận Cam, nếu muốn biết thêm chi tiết về thủ tục của Tòa Án Thiếu Nhi, quý vị có thể vào video (youtube) dưới đây:

https://www.youtube.com/watch?v=JG4tkkwrkNU&feature=youtu.be

Video nầy cho chúng ta biết rõ hơn về phiên xử đầu tiên (Detention Hearing) nếu cha mẹ phải ra tòa vì bị tình nghi là không bảo vệ an toàn cho con em mình. Video còn chiếu nhiều khía cạnh của việc bảo vệ trẻ em qua thuyết trình của một số nhân viên liên hệ như nhân viên xã hội - Social Worker, cha mẹ nuôi - Foster Paqrents, vai trò của luật sư cho tất cả các phía liên hệ v.v. Ông Giám Đốc của Phân Bộ Dịch Vụ Trẻ Em Và Gia Đình mở đầu video, nhấn mạnh sự quan trọng trong việc hợp tác giữa gia đình và Phân Bộ để đem lại an sinh cho gia đình và trẻ em.

Tài liệu số B: Những điều cha mẹ cần biết về Tòa Án Thiếu Nhi - Information for Parents, Dependency Juvenile (Court). Tài liệu nầy được trình bày dưới hình thức câu hỏi và câu trả lời bằng tiếng Việt do nhân viên của Phân Bộ dịch ra. Chúng tôi xin ghi nguyên văn của bản dịch (chữ nghiêng) để quý vị không phải tốn công vào internet.

Điều Cha Mẹ Cần Biết/Tòa Án Thiếu Nhi
Kính gởi Cha Mẹ hoặc Người Giám Hộ: XIN ĐỌC CHI TIẾT NẦY.

1. Tại sao vấn đang được điều tra?
Đã có một hoặc nhiều phúc trình về vấn đề an toàn của con quý vị; một nhân viên cảnh sát hoặc nhân viên xã hội phải điều tra để xem vấn đề có cần được can thiệp chánh thức qua tòa thiếu nhi hay không.

2. Nếu con tôi được đưa ra khỏi nhà, tại sao?

Con quý vị có thể đã được đưa ra khỏi nhà để trông nom bảo vệ vì một cảnh sát viên hoặc nhân viên xã hội tin rằng cần phải bảo vệ con quý vị. Một số lý do có thể là:
a. Con quý vị không được chăm sóc hoặc giám thị đúng mức;
b. Con quý vị bị bỏ bê, hành hạ hoặc quấy nhiễu;
c. Con quý vị được giao cho một người khác mà họ không thể hoặc không chăm sóc đúng mức.

3. Nếu con tôi bị đưa đi nơi khác, bây giờ con tôi ở đâu?

Con quý vị có thể đang ở tại một nhà tạm trú quận hoặc nhà tạm nuôi. Nhân viên xã hội sẽ cung cấp thêm chi tiết hoặc cho quý vị biết số điện thoại để gọi hỏi thêm về những biện pháp sắp xếp để chăm sóc cho con quý vị và về vấn đề liên lạc sau nầy giữa quý vị với trẻ. Muốn biết thêm, hãy gọi cho nhân viên xã hội của con quý vị tại số điện thoại ở mặt sau tài liệu nầy trong giờ làm việc bình thường.* (Xem chú thích ở cuối bài)

4.Tôi có được trả con lại hay không?

Quý vị có thể được trả con lại. Nhân viên xã hội được ủy thác điều tra vụ nầy sẽ duyệt lại chi tiết về quý vị, nhà quý vị, và con quý vị và sẽ hành động theo cách nào tốt nhất để bảo đản an toàn cho trẻ. Nếu trẻ không được trả lại cho quý vị, trẻ có thể được tạm thời giao cho:
a. Cha/mẹ hợp pháp kia của trẻ (nếu quý vị không sống chung với nhau);
b. Một thân nhân;
c. Một nhà tạm nuôi hoặc tạm trú.

5.Còn thân nhân thì sao?

Luật đòi hỏi quý vị phải cho nhân viên xã hội biết tên, địa chỉ, số điện thoại,, và các chi tiết khác về người cha hoặc mẹ hợp pháp kia của trẻ hoặc các thân nhân khác có thể chăm sóc trẻ. Nhân viên xã hội sẽ liên lạc với họ, xem coi họ có thể nuôi con trẻ hay không, và quyết định xem nhà họ có an toàn cho trẻ hay không. Như vậy, con quý vị có thể không phải tạm trú với một người khác mà trẻ và quý vị không quen biết.

6.Rồi bây giờ ra sao nữa?

Nếu nhân viên xã hội tin rằng tình trạng của con quý vị không được an toàn, họ sẽ nộp đơn vơi tòa án thiếu nhi để xin tòa tuyên bố con quý vị thuộc trách nhiệm nuôi giữ của tòa án và ra lệnh về vấn đề để chăm sóc, nuôi giữ, và giám thị con quý vị.


Đơn đầu tiên được gọi là “đơn xin tòa giải quyết” và phải nộp cho tòa trong vòng 2 ngày tòa (ngày làm việc thường lệ của tòa) kể từ lúc con quý vị được đưa ra khỏi nhà hoặc một thời gian hợp lý nếu trẻ vẫn ở với quý vị.

Quý vị sẽ được thông báo về ngày, giờ, và địa điểm của phiên tòa đầu tiên.

Điều thật quan trọng là quý vị phải đến dự phiên xử nầy.

* Chú thích của tác giả: Trang sau của tài liệu nầy, nhân viên xã hội nào phụ trách vấn đề sẽ cho quý vị số điện thoại của nhân viên đó và các số điện thoại liên hệ, cần thiết.


[Trở lại trang trước]

 

 

 

 

 

Tìm Kiếm

Cách Sử Dụng Trang kieumauthuduc.org

Free business joomla templates